DI SẢN CỦA NGƯỜI CHA

05:00, 08/07/2023 337
DI SẢN CỦA NGƯỜI CHA
  

DI SẢN CỦA NGƯỜI CHA

Tác giả: Kyowon

Trích: Nhật ký nuôi dạy tâm hồn từ kinh cổ Do Thái

---o0o---

 Ngày xửa ngày xưa, có hai cha con nọ sống ở một làng quê. Người cha giàu có sở hữu rất nhiều tài sản và nô lệ, nhưng cả gia đình ông chỉ có một người con trai. Vì thế, người cha lại càng trân trọng và yêu quý cậu con trai hơn.

“Con trai yêu quý của ta, con hãy lớn lên là một người có trí tuệ và lòng nhân từ, đó sẽ là niềm vui lớn nhất của ta."

“Vâng thưa cha, con sẽ cố gắng để trở thành một người như thế.”

 May mắn thay, cậu con trai nhỏ đã lớn lên từng ngày đúng như ước nguyện của cha. Không biết từ bao giờ, cậu con trai đã lớn nhanh và đến tuổi đi học.

 “Con trai, cha mong con sẽ học được nhiều điều bổ ích ở một nơi rộng lớn hơn. Nếu con chuyển đến Jerusalem và tiếp tục học ở đó thì sao?”

 “Cha ơi, nếu con chuyển đến Jerusalem thì cha sẽ phải ở lại đây một mình và con cảm thấy không thoải mái với điều đó.”

 Sau đó người cha mỉm cười và nói với con trai:

 “Đừng lo cho ta. Ước muốn lớn nhất của người cha này chính là thấy con học được nhiều hơn và trở thành một người tuyệt vời hơn.”

 Vì thế, cuối cùng người con trai đã quyết định làm theo mong muốn của cha.

 Vào ngày người con trai đi đến Jerusalem, người cha đã đứng nhìn theo bóng lưng của cậu cho đến khi nó trở thành một cái chấm nhỏ xíu.

 Sau đó, người cha sống trong nỗi cô đơn vì không có con trai bên cạnh. Ông xoa dịu nỗi nhớ bằng cách nghĩ tới hình ảnh con trai mình đang chăm chỉ học hành.

 Một ngày nọ, người cha bị ốm. Bệnh của ông ngày càng trầm trọng và dường như không có cách nào chữa trị được. Người cha đã nghĩ đến đứa con trai ở phương xa.

 “Cứ thế này thì có lẽ ta sẽ không sống nổi mất. Sẽ ra sao nếu ta chết trước khi con trai kịp về đến nhà chứ?”

 Sau một hồi đắn đo, người cha đã nảy ra một ý tưởng. “Phải, cứ làm như vậy là được rồi!”

 Người cha bắt đầu vội vàng viết di chúc. Ông gọi người nô lệ đang làm việc trong sân nhà đến và nói:

 “Bệnh của ta rất nặng nên có lẽ ta sẽ không qua khỏi được. Nếu ta chết đi, ngươi hãy đọc tấm di chúc này.” Nói xong, người cha để tấm di chúc vào trong ngăn kéo. Vài ngày sau, cuối cùng ông cũng qua đời. Nô lệ rất tò mò về nội dung được viết trong tấm di chúc của chủ nhân.

 “Tại sao chủ nhân lại để di chúc cho mình chứ không phải cho con trai?”. Nô lệ vội vã đi tìm tấm di chúc đã được cất trong ngăn kéo.

 Mọi tài sản của ta đều sẽ truyền lại cho nô lệ. Con trai của ta chỉ có thể chọn và sở hữu duy nhất một thứ trong tất cả tài sản của ta.

 “Thật vậy ư! Tất cả số tài sản này sẽ là của mình sao. Đây là thực hay chỉ là một giấc mơ vậy?”

 Người nô lệ vừa đọc tấm di chúc vừa nhảy nhót vui sướng.

 “Khoan đã, đây không phải lúc mình có thể làm như vậy. Phải mau chóng đến gặp và cho cậu chủ biết

về sự thật này.”

 Người nô lệ vội vã đi đến Jerusalem.

 “Thưa cậu chủ, có chuyện lớn đã xảy ra. Ông chủ đã qua đời rồi ạ.”

 “Sao, ngươi nói gì cơ?”

 Người con trai đã rất bàng hoàng khi nghe tin cha mình đột ngột qua đời. Lúc này, người con trai đã lập tức trở về nhà.

 “Hức hức..."

 Anh buồn bã tổ chức tang lễ cho cha mình.

 Ngay sau khi đám tang kết thúc, người nô lệ đã mang di chúc của cha đến cho người con trai. Người nô lệ vừa nói vừa cố gắng kìm nén niềm vui trong lòng:

 “Thưa cậu chủ, như cậu thấy đấy, tất cả tài sản trong ngôi nhà này bây giờ đều sẽ thuộc về tôi. Theo lời ông chủ, cậu hãy chọn cho bản thân một thứ trong số những tài sản này đi ạ.”

 Người con trai ngạc nhiên xem đi xem lại tấm di chúc của cha mình.

 “Đây thật sự là di chúc mà cha ta đã để lại sao?”

 Người con trai vừa xem di chúc vừa suy nghĩ rất nhiều. “Ngày thường cha rất mực yêu thương mình. Vậy nên việc cha viết di chúc như thế này là một chuyện không thể tin được! Hay là trong thời gian mình xa nhà, cha đã thay đổi suy nghĩ và yêu thương nô lệ nhiều hơn cả con trai ruột?”. Cho dù có suy nghĩ như thế nào thì người con trai cũng không thể hiểu được suy nghĩ của cha mình. Cậu cảm thấy rất thất vọng về cha.

 “Không được rồi. Ta không nên tự suy nghĩ như thế này mà phải tìm một thầy đạo thông thái để tìm ra câu trả lời.”

 *Thầy đạo (Rabbi) là từ mà người Israel dùng để gọi những vị lãnh đạo theo đạo Do Thái của họ, có nghĩa là “thầy của tôi” hoặc “chủ nhân của tôi.

 Người con trai đã tìm đến thầy đạo và nói về những việc đã xảy ra trong thời gian qua.

 “Tại sao cha của con lại viết di chúc như vậy? Con chưa bao giờ làm gì có lỗi với cha cả...”

 Thầy đạo suy nghĩ một lúc và trả lời:

 “Này chàng trai trẻ, cha con là một người rất thông minh. Hơn nữa, cho đến cuối đời ông ấy vẫn luôn suy nghĩ cho con và yêu thương con.”

 “Cha để lại toàn bộ tài sản cho người nô lệ mà lại suy nghĩ cho con và yêu thương con ư? Nếu ông ấy yêu thương con thì tại sao lại soạn ra một bản di chúc như vậy?”

 “Con trai à, con thực sự đã không hiểu được suy nghĩ sâu xa của cha mình rồi. Cha con là người hiểu rõ tính cách của người nô lệ kia hơn ai hết. Hãy thử nghĩ xem, chuyện gì sẽ xảy ra nếu như người nô . lệ biết được nội dung của di chúc viết rằng con được thừa hưởng mọi của cải?”

 “Anh ta có thể cuỗm tiền bỏ trốn mà không cho con biết chuyện gì cả.”

 “Đúng thế. Vậy nên cha con đã quyết định để lại cho nô lệ toàn bộ tài sản của mình. Người nô lệ thật thà sẽ chạy đến và thông báo cho con về cái chết của cha, sau đó con sẽ càng trở nên trân trọng tài sản của mình.”

 Dù đã nghe lời giải thích của thầy đạo nhưng người con trai vẫn hỏi lại với vẻ mặt chưa hiểu thấu:

 “Thế nhưng điều đó giúp ích gì cho con chứ? Giờ đây con không khác gì một kẻ trắng tay.”

 “Haha, quả nhiên người trẻ tuổi sẽ không theo kịp trí tuệ của các bậc tiền bối! Nô lệ vốn là tài sản của chủ nhân, vậy thì tài sản của nô lệ sẽ thuộc về ai chứ?”

 “Tài sản của nô lệ sẽ thuộc về chủ nhân.”

 “Người cha nói rằng con có thể chọn một trong số những tài sản mà con muốn. Như vậy chẳng phải là con có thể chọn người nô lệ hay sao?”

 Khi nghe thấy thầy đạo nói như vậy, người con trai lập tức cảm thán:

 “À! Bây giờ con mới hiểu. Hoá ra cha con đã cón dụng ý như vậy. Suýt chút nữa con đã không hiểu ra ý nghĩ sâu xa của cha, đánh mất tất cả và phải sống trong cảnh nghèo khó.”

 Thầy đạo gật đầu và nói:

 “Bây giờ con đã cảm nhận được suy nghĩ và tình yêu mà cha dành cho con chưa?”

 “Vâng! Con thực sự ngu ngốc đến nỗi không thể theo kịp sự thông thái của cha mình. Sau này con sẽ cố gắng học hỏi nhiều hơn để có thể trở thành một người lỗi lạc như ông ấy.”

 Bằng sự giúp đỡ của thầy đạo, người con trai đã có thể thừa kế tài sản một cách an toàn. Anh ấy đã tránh xa sự lười biếng và nỗ lực để trở thành một người thông thái, lỗi lạc.

 Một thời gian sau, người con trai đã chia cho nô lệ một chút tài sản và trao trả tự do cho người đó.

Ý NGHĨA ĐẸP ĐỂ TRONG KINH CỔ DO THÁI - TALMUD

 Câu chuyện trên đề cập đến khả năng xử lý công việc dựa trên kinh nghiệm và kiến thức phong phú của mỗi người. Con người từ rất lâu đã coi trí tuệ là một tài sản quý giá. Bởi vì một người khôn ngoan có thể giải quyết vấn đề tốt hơn và đi theo hướng tốt hơn ngay cả khi họ gặp khó khăn. Trong câu chuyện này, nhờ bản di chúc thông thái của người cha mà cậu con trai đã có thể bảo vệ được tài sản quý giá của mình.

 Vậy làm thế nào để có thể trở thành một người thông thái? Phải khiến cho đầu óc trở nên nhanh nhạy hơn, hay phải học thuộc tất cả mọi thứ trong cuốn từ điển bách khoa dày cộm? Không phải như vậy. Chỉ cần bản thân mỗi người không lười học hỏi, không sợ trải nghiệm các tình huống khác nhau trong cuộc sống và suy nghĩ sâu sắc dựa trên những điều đã được học hỏi và trải nghiệm, từ đó cố gắng giải quyết vấn đề một cách sáng suốt là được.

 Nếu bản thân mỗi người đều nỗ lực chăm chỉ hơn bất cứ ai thì ta đều sẽ có thể trở thành những người thông thái.

CTV: Thành Nhân

  

Bình luận