NGƯỜI THẦY HẠNH PHÚC

21:00, 12/02/2023 246
NGƯỜI THẦY HẠNH PHÚC

NGƯỜI THẦY HẠNH PHÚC

Trích: Nhật ký trưởng thành của đứa trẻ ngoan - Tập 1.

---o0o---

Phu nhân Curie là người Ba Lan, là nhà khoa học nữ nổi tiếng nhất thế giới, bà từng hai lần đoạt giải thưởng Nobel, được xứng danh là “Người mẹ của nguyên tố Radium”. Bà đạt được thành tựu to lớn và được người đời tôn kính, nhưng bà vẫn luôn nhớ đến cô Oban cô giáo dạy tiếng Pháp thời niên thiếu của mình, vì phu nhân Curie hiểu sâu sắc rằng, nếu khi đó không có sự dạy dỗ nghiêm khắc và cẩn thận của cô, thì bản thân không thể đạt được những thành tựu vĩ đại như bây giờ.

Ngày hôm đó, cô giáo Oban nhận được một bức thư, người gửi là “Marie Curie”. Cô giáo Oban gần như không dám nhận thư, bà còn cho rằng người đưa thư đã gửi nhầm!

Bởi vì lúc này phu nhân Curie đã trở thành một nhà khoa học vĩ đại được tán tụng trên toàn thế giới, sao có thể viết thư cho một cô giáo quê mùa vô danh tiểu tốt vừa già vừa nghèo được chứ? Cô giáo Oban liên tục xua tay nói với người đưa thư: “Thưa ông, ông chắc chắn nhầm lẫn rồi, chắc chắn là nhầm rồi, tôi làm sao có thể nhận được thư từ vị danh nhân này cơ chứ!” Cho đến khi người đưa thư vô cùng chắc chắn rằng tên và địa chỉ người nhận không hề sai, bà mới dùng đôi tay run run của mình mở phong bì thư.

Cô giáo Oban cảm thấy chuyện này thật sự khó tin. Bà chậm rãi đeo cặp kính lão lên, mở bức thư ra cẩn thận đọc từng câu từng chữ, khi đọc xong, nước mắt bà trào ra vì xúc động, hóa ra người viết thư là cô bé Marie 20 năm về trước luôn đứng đầu lớp trong tất cả các môn học! Trong thư phu nhân Curie bày tỏ lòng kính trọng đối với cô giáo Oban, nói với cô giáo, bà làm nghiên cứu khoa học tại Pháp, bà chân thành mời cô tới Paris chơi, phu nhân Curie còn chu đáo gửi lộ phí kèm với thư. Cô giáo Oban đọc thư xong, ngẩn người ra trên ghế, nước mắt làm nhòa đi đôi mắt của bà, hình ảnh cô học trò Marie chăm chỉ dễ thương hiện lại trong trí nhớ của bà, cô giáo Oban lẩm bẩm một mình: “Không ngờ mình lại dạy được một nhà khoa học vĩ đại như vậy.”

Không lâu sau, cô trò bao năm xa cách cuối cùng cũng gặp lại nhau, phu nhân Curie đón tiếp nhiệt tình cô giáo Oban tại nhà mình. Bà tự mình xuống bếp làm thức ăn, chúc rượu cô giáo. Sau bữa cơm bà lại ngồi cạnh cô tâm sự thân thiết. Bà làm cho cô giáo quên hết sự gò bó mất tự nhiên trong lòng, quên mất trước mặt bà là một nhà khoa học vĩ đại, đã đạt được giải thưởng Nobel cao quí.

Tháng 5 năm 1932, Viện nghiện cứu Radium Warsaw được thành lập, Phu nhận Curie với vai trò nhà tài trợ vui mừng nhận lời mời của tổ quốc đến tham dự buổi Lễ khai mạc tại Warsaw. Hôm đó, xung quanh bà toàn những nhân vật nổi tiếng trên thế giới, có quốc vương có hoàng hậu, có rất nhiều các nhà lãnh đạo của các nước, có các nhà khoa học nổi tiếng trên các lĩnh vực, còn có bạn bè thân thích của phu nhân Curie.

Khi lễ khai mạc sắp bắt đầu, phu nhân Curie bất chấp mọi ánh nhìn, đột nhiên bước nhanh từ ghế ngồi danh dự xuống dưới, tay ôm hoa tươi đi qua đoàn người, đến trước một người phụ nữ cao tuổi ngồi trên xe lăn. Phu nhân Curie thơm vào má bà một cách tình cảm, nhẹ nhàng đẩy chiếc xe lăn tới trước vị trí ghế ngồi danh dự. Phu nhân Curie giới thiệu với mọi người, đây là cô giáo Oban dạy mình thời niên thiếu. Tất cả mọi người trong hội trường nhìn thấy đều hướng ánh mắt ngưỡng mộ kính phục tới phía hai cô trò, tất cả cùng đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt. Trên khuôn mặt bà cụ tám mươi tuổi này ngập tràn những giọt nước mắt xúc động và hạnh phúc, bởi vì bà không bao giờ ngờ tới, học sinh của bà sau khi trở thành danh nhân thế giới, lại vẫn nhiệt tình và kính trọng bà như vậy.

Bài học trưởng thành

Một danh nhân thế giới mà còn mang một tấm lòng biết ơn lớn lao đối với cô giáo của mình như vậy, còn chúng ta thì sao, chúng ta đã có hành động gì để báo đáp thầy cô của mình, những người mà ngày đêm không quản ngại vất vả dạy dỗ chúng ta nên người hay chưa?

CTV: Minh Tín


Bình luận